Đặng Duyên Thục Uyên - một cái tên
đọc qua cũng đã muốn để ý... Các bài thơ của cô hầu hết viết về tâm trạng yêu
thương của một tâm hồn thiếu nữ nhậy cảm và đa cảm, si tình và đôi lúc mang
dáng vẻ ''sầu nhân thế''. Hồn thơ này có xu hướng ơ thờ với thực tại để đắm
mình vào mộng tưởng...Còn ở ngoài đời thực ra sao thì chúng tôi...không dám lạm
bàn :). Ban BT Hoa Bướm xin gửi tới thi hữu cảm xúc về mùa Thu và nỗi sầu tình
của cô qua bài thơ có cái tên cũng rất hay:
NỖI THU
Nét thu trong trẻo, nét thu gầy
Giai
nhân nằm mộng, mộng còn xa
Mắt
môi kiều diễm như ươm lệ
Trong
mơ có phải lắm muộn phiền...?
Lá rơi tan tác nhành đưa tang
Thu
hỡi ! Thu ơi! Cái mộng vàng
Gió
cuốn ươm hương vào suối tóc
Tì
bà khúc gảy nghe thở than
Trời thu như ngọc nổi trên không
Hương
thu chẳng mất cứ đưa vòng
Lòng
thu trăm nỗi, lòng thu nhọc
Trinh
nữ lặng sầu mắt xa xăm
Thu đến trăm lần thu vẫn lạ
Người
thoáng qua người không nhớ ra
Ái
tình như rượu rót đầy chén
Trút
trên nền cỏ người dẫm qua
Thế nhân bạc bẽo nàng đừng khóc
Kẻo
làm lay động giọt sương tan
Ngọc
hoàng đang dệt chiếc thảm vàng
Ru
tròn giấc ngủ thuở còn son
Tác
giả: Đặng Duyên Thục Uyên
TP_BĐ,
Ngày 23-9-2012







0 comments:
Đăng nhận xét