RSS
Container Icon

Tri ân



Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với tất cả ''học trò Việt Nam'', bởi không ai trong chúng ta bước vào đời mà lại không mang theo hành trang là những bài giảng, những lời dặn dò đôi khi nghiêm khắc nhưng thấm đẫm yêu thương của bao lớp thầy cô giáo trong mỗi bước đường học đạo, học đời...Và kể cả khi học trò đã ''thành nhân'', đã ''thành sư'', khi đã đi đến những chặng cuối của đời người thì hình  bóng và công lao của thầy cô vẫn in đậm trong lòng mỗi chúng ta...Ban BT xin gửi tới thi hữu những lời tri ân hướng về thầy cô cùng những chiêm nghiệm đáng suy ngẫm của Si Tâm...


TRI ÂN

Thầy ! Sông dài, biển rộng
Căng cánh buồm tuổi thơ
Cho em niềm khát vọng
Vươn tới những chân trời...

Thầy dính đầy bụi phấn
...Đêm trở mình cơn ho
Em như tờ giấy trắng
Cứ tưởng mình thơm tho

Em bầu trời khát nắng
Cháy bỏng hồn cơn mơ...
Thích làm đại bàng trắng
Vỗ đôi cánh cô đơn

Cánh chim chiều biền biệt
Vẫn nhớ tổ ngây thơ
Con chim non cá biệt
Hót véo von mộng mơ...

Em tâm hồn trẻ lại
Tiếc nuối lời Thầy, Cô
Bài giảng còn vọng mãi
Đến bây giờ Thầy ơi..!

Tác giả: Si Tâm

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nước và Nhà



''Nếu như mưa thuận gió hòa
Thì đâu biết Nước và Nhà ghét nhau!...''

Mở đầu bài thơ, từ ghép ''Nước Nhà'' đã được tác giả Quang Phamvan tách ra và đưa trở về nghĩa gốc để lột tả sự ''không thống nhất'', thậm chí là tranh chấp, xung đột lẫn nhau của hai ''nhân vật'' trong bài...Để rồi sau đó, bằng những cặp lục bát miêu tả cận cảnh thực tiễn nhưng lại được lồng ghép khéo léo những ẩn dụ-triết lý xã hội và nhân sinh, bài thơ đã cho chúng ta một cái nhìn hóm hỉnh trước ''nghịch cảnh'' của các đô thi lớn Việt Nam trong mùa mưa lũ...



NƯỚC VÀ NHÀ
(Dịp Hà Nội mưa bão)

Nếu như mưa thuận gió hòa
Thì đâu biết Nước và Nhà ghét nhau!

Hồ nông mà phố lại sâu
Đường dài ai biết ổ trâu chỗ nào

Nếu như cây chẳng đổ nhào
Chắc còn ôm mộng vươn cao tận trời

Nhà mà không ngập em ơi
Thì sao mèo chó được ngồi sa lông?!

Ví như lúa cứ xanh đồng
Thì người đâu phải nhọc lòng đói no

Không lũ lớn ,chẳng sóng to
Rạn đê tắc cống biết dò nơi nao

Nhà cứ thấp, đường cứ cao
Để cho kẻ lấp người đào mấy phen!

Thôi đành... vén váy lên em
Dìu nhau lội phố mà xem cảnh nhà!

Tác giả: Phạm Văn Quang

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Vợ ơi!



''Lỗ mũi thì tám gánh lông
Chồng yêu chồng bảo tơ hồng trời cho...''

Từ xa xưa đã có nhiều ông chồng viết vui về những người vợ yêu của mình theo hướng trào phúng như thế... Ban BT xin trân trọng giới thiệu một món ăn lạ gữa rừng thơ tình với hình ảnh người phụ nữa đẹp kiểu ''truyền thống'' trong thơ...''Món ăn lạ'' mang tên ''Vợ ơi'' của Từ Sâm. Nếu không nhầm thì Từ Sâm là thành viên mới, nhưng đã gây ấn tượng về khướu trào lộng và hóm hỉnh trong thơ và cả những cmt nữa...



VỢ ƠI!

Vợ ơi mình thật vũ… thê!
Sinh lực tràn trề, cơ bắp kiêu căng
Hôm rồi chồng lỡ trượt chân
Chỉ hơi trầy xước bong gân nhì nhằng
Vậy mà không nói chẳng rằng
Bồng chồng vợ chạy phăng phăng ngoài đường
Làm chồng xấu hổ vô cùng
Vậy nhưng góp ý lại nhe răng cười
Rằng em thấy cũng thường thôi…
Vợ ơi là vợ… rách giời chui ra!
Chồng có tí men là ngà
Lỡ bậy ra nhà, trót mắng vài câu
Mấy lần trước có sao đâu,
Khi không lại xúc phạm nhau thế này
Khi không vợ chấp chồng say
Chồng đau thời ít mà cay thì nhiều
Đã đành tôn trọng vợ yêu
Vợ chẳng biết điều..hàng xóm cười chê
Sinh lực,cơ bắp tràn trề
Lẽ nào chỉ để vũ… thê với chồng
Vợ ơi...
  ...mình biết cho không!...

Tác giả: Từ Sâm

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mùa ...



Thưa các bạn! Hội Thơ Hoa Bướm có khá nhiều giọng thơ hay và ''có nghề'' nhưng bản chất vẫn là nơi giao lưu của các cây viết trẻ nghiệp dư. Ban QT rất chú ý khích lệ các cây viết mới để họ có cơ hội giao lưu, học hỏi nên thậm chí đã lập ra các Cốc chuyên đề về các thể thơ để giúp họ trau dồi và phát triển... Le Phuong Dung - Phù Dung - Phương Dung là một cái tên điển hình của ''mới và trẻ'' đã tham gia rất nhiệt tình và đạt được những tiến bộ đáng khích lệ trong thời gian gần đây... Xin mời thi hữu cùng thưởng thức một bài thơ viết vào cuối thu vừa rồi của Phù Dung để cùng khích lệ cho những bước phát triển tiếp theo của tác giả...



MÙA ...

Hà nội mùa này đẹp lắm phải không anh?
Anh nắng nhẹ len qua từng khung cửa
Hương hoa sữa thơm ngạt ngào khắp phố
Lá vàng rơi rớt bên thềm nhà ai?

Hà nội mùa này hoa lộc vừng rộ nở
Cánh hoa rơi trên trang giấy em thơ
Nhành liễu rũ cũng buông mình lả lướt
Xuống mặt hồ gợn lên sóng nhấp nhô

Nếu một chiều em ngang qua phố cổ
Chắc có lẽ em sẽ nghe thu hát khúc giao mùa
Rồi ngẩn ngơ ngồi ngay trên góc phố
Ngắm thu vàng và ngắm lá rêu phong

Thu qua rồi chắc thu còn quay lại
Em đi rồi em sẽ nhớ mãi thu......!

Sài Gòn mùa này đẹp lắm anh có biết?
Nắng sương mai còn vương hơi sương lạnh
Nhành lan tím khẽ bung mình khoe sắc
Gió mơn man ru mây trắng bồng bềnh

Sài Gòn mùa này đón mưa chiều vội vã
Xua đi nắng, xua đi những bụi đường
Rồi bất chợt dừng chân trên lối cũ
Lá vàng rơi còn đọng những hạt mưa

Nếu một ngày anh ghé thăm Sài Gòn
Anh sẽ nghe nắng hát lời gọi đông
Sẽ đắm mình trong một chiều ngược gió
Ngắm nắng vàng và ngắm lá me bay

Nắng tắt rồi nắng sẽ quay trở lại
Anh đi rồi anh có nhớ ... nắng không?

Tác giả: Phù Dung

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS