''Nếu như mưa thuận gió hòa
Thì đâu biết Nước và Nhà ghét
nhau!...''
Mở đầu bài thơ, từ ghép ''Nước Nhà'' đã được tác giả Quang Phamvan tách ra và đưa trở về nghĩa gốc để lột tả sự ''không thống nhất'', thậm chí là tranh chấp, xung đột lẫn nhau của hai ''nhân vật'' trong bài...Để rồi sau đó, bằng những cặp lục bát miêu tả cận cảnh thực tiễn nhưng lại được lồng ghép khéo léo những ẩn dụ-triết lý xã hội và nhân sinh, bài thơ đã cho chúng ta một cái nhìn hóm hỉnh trước ''nghịch cảnh'' của các đô thi lớn Việt Nam trong mùa mưa lũ...
NƯỚC VÀ NHÀ
(Dịp
Hà Nội mưa bão)
Nếu như mưa thuận gió hòa
Thì
đâu biết Nước và Nhà ghét nhau!
Hồ nông mà phố lại sâu
Đường
dài ai biết ổ trâu chỗ nào
Nếu như cây chẳng đổ nhào
Chắc
còn ôm mộng vươn cao tận trời
Nhà mà không ngập em ơi
Thì
sao mèo chó được ngồi sa lông?!
Ví như lúa cứ xanh đồng
Thì
người đâu phải nhọc lòng đói no
Không
lũ lớn ,chẳng sóng to
Rạn
đê tắc cống biết dò nơi nao
Nhà cứ thấp, đường cứ cao
Để
cho kẻ lấp người đào mấy phen!
Thôi đành... vén váy lên em
Dìu
nhau lội phố mà xem cảnh nhà!
Tác giả: Phạm Văn Quang







0 comments:
Đăng nhận xét