“Thân
xác quen nhân thế
Hồn gãy đổ chiêm bao...''
Đọc những câu thơ như trên ít ai ngờ
tác giả của nó mới bước vào tuổi đôi mươi. Nhưng đó đúng là thơ của chàng thư
sinh Lê Hữu, một cây bút dồi dào cảm xúc và rất chịu khó tìm tòi những hình
tượng mới và lạ. Bản thân người biên tập rất hâm mộ Lê Hữu và khi nhớ đến các
giọng thơ của Ái Nhân Thi Sĩ hay Trung Thành Lê thì cảm thấy rất thú vị bởi câu
''hồn thơ không tuổi'', và nếu như hồn thơ có tuổi thì nhiều khi lại tỷ lệ
nghịch với tuổi đời của chính nhà thơ :)... Xin gửi tới thi hữu những trải
nghiệm rất riêng của Lê Hữu...
NHỮNG VẾT SẸO DÀI
Ngày tim vừa đơm sẹo
Ta
rảo bước vô hồn
Qua
nghĩa trang thành phố
Viếng
kỉ niệm vừa chôn
Ngày tim hằn học sẹo
Ly
đá đen ngọt ngào
Thân
xác quen nhân thế
Hồn
gãy đổ chiêm bao
Ngày tim chằng chịt sẹo
Vết
thương hằn thêm sâu
Cuồng
điên rượu và thuốc
Hòa
một khối trong nhau
Ngày tim đùa với sẹo
Trời
không sáng sao đêm
Bóng
tối nào hơn cả
Trong
tâm hay bên thềm...?
[Nàng thơ buồn từ biệt
Thuyết
giáo tên cứng đầu?
Ngày
phím bàn hoang dại
Câu
vần cũng biết đau]
2012
Tác
giả: Lê Hữu







0 comments:
Đăng nhận xét