Một bài thơ của Mưa Trên Ký Ức (Vũ
Nam) đăng trên Hội Thơ ta đã khá lâu...Một đề tài khó viết và khá ''nhậy cảm'',
một giấc mơ tiên, một giấc mộng ái ân của chàng thi sĩ ''thả hồn đi rong'' để
rồi ''lạc vào mộng ước''... Trong một khung cảnh đêm trăng gợi tình, trong một
vùng đệm giao thoa giữa hồn và xác, giữa mộng và thực, giữa người và
tiên...Nhiều bạn đọc sẽ nhận ra bóng dáng và ảnh hưởng của ''thần tượng'' Hàn
Mặc Tử (như chính tác giả đã thừa nhận)...
ĐÊM...
Tiếng nứt gãy vang nhẹ
Hơi
thở chợt gấp rút
Vẫn
vũ quờ quạng đêm
Cuốn
trôi trong khao khát
***
Trăng vàng khều bên của
Khúc
khích giọng trăng đùa
Như
pha vào tình ái
Chút
gì của thơm tho
Ta lạc vào mơ ước
Chợt
thả hồn đi rong
Gặp
được nàng tiên nữ
Rao
khúc nhạc ân tình
Chìm vào trong hư ảo
Ta
đùa với ái ân
Để
ngàn đời lưu luyến
Môi
ngọt - bờ môi xinh
Ta chết - chết mất thôi
Ái
ân ngập ngụa quá
Choáng
ngợp hết cả rồi
Ôi
tiên nữ - tiên nữ
Chẳng hay cảnh thiên đàng
Có
gì mà đáng chán
Mà
thong thả trần gian
Đưa
ta vào mộng mị
Dòng thơ ta rên xiết
Cuốn
chặt lấy đêm đen
Cuồng
nhiệt và háo hức
Chơi
vơi giữa phiêu bồng
Suối trong vốc nước rửa
Thi
sĩ chán ân tình
Vân
vê tà áo sáng
Trăng
vàng bẽn lẽn ơi
Đừng
đùa cợt thêm nữa
Lời
thơ đã ngừng rồi
Thi
vị cũng đã dứt
Thi
sĩ đã qua đời
Tác
giả: Mưa Trên Ký Ức







0 comments:
Đăng nhận xét