RSS
Container Icon

Ước


Một người viết Trẻ, một cô gái lạ mà quen. Quen nếu là Ký Ức Buồn, và lạ vì nay lấy tên mới là Thiên Hậu. Cô là một giọng thơ buồn...chuyên nghiệp với Tình và với Đời, với những nỗi đau không dứt và tưởng như có thể làm đóng băng trái tim người đọc...Nhưng ẩn sau nỗi đớn đau gần như vô vọng ấy lại là một khát vọng yêu thương vô vàn với chính những gì đã làm cho cô đau đớn: Tình và Đời (chúng ta đã được cảm nhận qua bài THƠ TÔI VIẾT)...Thêm nữa lần này ban BT muốn giới thệu cùng bạn đọc một nét đẹp khác trong Thơ của Thiên Hậu: đó là khát khao khám phá của tuổi trẻ, khát khao đem Thơ cứu rỗi mọi sinh linh trên trái đất này. Thật đúng là khi ở tận cùng của đớn đau và tuyệt vọng, con người ta mới cảm nhận được rõ hơn khát vọng vươn lên cao đẹp của mình...



ƯỚC

Đến với thơ ca
Tôi là chú chim non
Chập chững những bước đầu đập cánh

Đêm nằm mơ thấy mình bỗng lớn
Chấp chới bay
Vượt núi 
Băng sông
Đất trời rộng mênh mông dưới mắt tôi

Tôi bay tới Ai Cập
Đậu trên nóc kim tự tháp
Ngắm mặt trời mọc

Tôi lại đến Brazil
Học điệu múa Samba hào hứng

Tôi ghé sang I Rắc
Mang cho các em nhỏ bộ đồ mới

Tôi bay trên tầng không
Bắt lấy quả bom quăng xuống biển 
...

Các em vỗ tay khen tôi
Hôn tôi

Tôi trở về đất mẹ Việt nam
Uống cạn nước đang nhấn chìm lũ gà con bé bỏng
Ôm con đê
...

Chợt tình cơn mê
Tôi trở về là tôi
Là con chim chưa đủ lông đủ cánh
Tôi ước ao sức mạnh
Và đôi cánh lớn để tung bay
Vượt gió 
Vượt mây !

Tác giả: Lê Phan

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 comments:

Đăng nhận xét