RSS
Container Icon

Bâng khuâng chiều Hà Nội


Một giọng Thơ nữ mới của Hội Thơ với bút danh đầy màu sắc và mơ mộng: Cô Gái Cầu Vồng (Jin PurePearl). Cô đúng là một họa sỹ trong Thơ với khả năng phát hiện và khắc họa các hình ảnh của thiên nhiên rất tinh tế và có hồn. Hay nói đúng hơn là  cô đã thổi hồn mình vào thiên nhiên để cho những giọt mưa cũng bâng khuâng, giọt sương cũng nhung nhớ, những tia nắng cũng khát khao.Và ở trong bài này thì cả...Hà Nội cũng biết giận hờn ''thoạt mưa...thoạt nắng'' theo cảm xúc của người đang yêu...



BÂNG KHUÂNG CHIỀU HÀ NỘI

Hà Nội của em, thoạt nắng thoạt mưa
Con đường dài đi hoài không tới
Ngẩn ngơ chạy theo vệt nắng chiều sắp nguội
Sau lưng em mưa đang đuổi tới nơi...

Là cơn mưa rào! Rồi sẽ tạnh ngay thôi
Cũng như em khóc òa rồi lại cười ngay đó
Mắt ướt, thôi, chẳng cần ai lau hộ
Nỗi trống vắng chiều nay em phải tự lấp đầy
Lấp đầy cô đơn: tay tự nắm lấy tay
Anh thờ ơ, ngọn lửa lòng vụt tắt
Em biết lắm, nhưng chẳng muốn tin sự thật:
Chỉ mình em tương tư, mình em nhớ, em chờ...

Hà Nội dỗi hờn sao, mà thoạt nắng thoạt mưa?
Con đường dài đi hoài chẳng tới
Mùa hạ - mùa yêu, tiết trời thất thường và dữ dội
Sau cơn mưa tức tưởi, nắng càng cháy khát khao..

Nên hay chăng từ bỏ những ước ao?
Lòng em bâng khuâng, thoạt mưa... thoạt nắng...

19/5/2012

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 comments:

Đăng nhận xét