Có lẽ đây là một giọng Thơ không hề lạ lẫm đối với Hội ta: Lão Phàm Phu. Cái tên đã cho thấy điều gì đó khác thường. Ngông nghênh, gàn dở và bất cần nhưng tuyệt đối không phải là không biết yêu thương. Nhìn thấy nhiều mặt trái của tình đời nhưng ko phải là ko luyến ái tình đời...Có ý kiến cho rằng cái ngông của LPP chưa ''chín'' và còn nặng về hình thức-ngôn từ, còn phảng phất ảnh hưởng của ''cây Đa, cây Đề'' nào đó...Nhưng cây viết trẻ nào mà không bắt đầu từ đó? Và có phải ai cũng đủ tài để ''chịu'' được sức nặng của những người khổng lồ đâu nhỉ? Cá nhân người biên tập thì lại nể tài ảo thuật về ngôn từ của LPP, cho dù để bứt xa hơn, ''lão'' đôi khi cần tiết chế dòng thác chữ của mình để rõ nét hơn và cô đọng hơn cho những thông điệp mình muốn gửi gắm qua bài thơ:
CHUẾNH CHOÁNG
chẳng thà chả có rượu ngon
để ta rót cạn dốc mòn lối em
ngó nghiêng trời đất cũ mèm
xoè tay mười ngón khát thèm nét mai
em hong mấy sợi ngắn dài
ta buông phím đợi sớm mai định hình
giữa đời tụng mấy câu kinh
ăn năn ta giữ đợi hình phạt xưa
đi về mấy bận nắng mưa
khóc cười nham nhở ta lừa gạt ta
chẳng thà những lối em qua
ta ngây ngô đứng như là chẳng quen
ngó nghiêng trời đất cũ mèm
xoè tay mười ngón khát thèm nét môi
em buông những tiếng xa xôi
ta hong dốc nắng đợi thôi đêm tàn
để từng khói thưốc lang thang
giật mình chẳng biết ta hoang mang gì
bao giờ có được từ bi
vui buồn lẫn lộn cũng vì...( linh tinh )
chẳng thà em thật là xinh
đằng này em cũng chỉ bình thường thôi !
Tác giả: Lão Phàm Phu







0 comments:
Đăng nhận xét