''Em đã biết là anh yêu em, nhỉ?
Ồ chân trời, góc biển có xa đâu...''
Rất đơn giản, và ai cũng hiểu đó chính là ''Tình Yêu Và Nỗi Nhớ'' - một cặp phạm trù luôn đi liền với nhau của cuộc sống này...
Thế nhưng đọc cả bài thơ thì ta thấy không hề đơn giản như cái tên và 2 câu chúng tôi vừa trích dẫn...Mà ngược lại bài thơ đã cho ta chứng nghiệm thế giới riêng của tâm hồn tác giả giữa một thế giới chung của tất cả loài người. Trí tưởng tượng phong phú cũng những chiêm nghiệm bản thân về cuộc sống và tình yêu đã cho ra đời một bài thơ mà ai cũng có thể tìm thấy sự đồng cảm.
Ban BT xin trân trọng giới thiệu Nguyễn Sơn với bài thơ...
TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ
Xin cứ mãi yêu em hơn thuở trước
Cho muôn năm còn bất tận hương màu
Cho hết bến trần gian anh thấy được
Chốn kia là nơi để nhớ thương nhau
Riêng nỗi nhớ vẫn luôn luôn chung thủy
Tuy vô duyên nhưng lại có phép màu
Em đã biết là anh yêu em, nhỉ?
Ồ chân trời, góc biển có xa đâu
Cả loài người cả anh, em đều biết
Ta thua đau từ lúc bẩm sinh rồi
Mưa với nắng vây quanh vòng tuế nguyệt
Áo cơm nào cũng chỉ lấp chôn thôi
Mai anh sẽ lại yêu nhiều hơn nữa
Cho hôm nay không thấy thật điên rồ
Cho hôm qua, như đã là muôn thuở
Có em, đời sung sướng thật: hư vô...
Tác giả: Nguyễn Sơn







0 comments:
Đăng nhận xét