Điệp rụng đầu mùa
Trong cuộc sống có nhiều điều thật kì diệu, có những thứ ngỡ như là đã nguôi quên hoặc ngủ yên trong ký ức bỗng chợt nguyên vẹn hiện về bởi sự ''đánh thức'' rất tình cờ nào đó...
Hoa Điệp không chỉ là sứ giả của học trò, cùng với mùa phượng vĩ kéo ai trở lại thửa luyến lưu. Hình ảnh Hoa Điệp trong bài thơ này trở thành vị sứ giả của tình yêu, đến bất chợt vào một ngày không nắng. Đánh thức con tim tưởng đã ngủ quên sau cơn mưa nhạt nhòa kỉ niệm, làm cho nỗi lòng ai đó lại vàng thêm nỗi nhớ.
Mời thi hữu gần xa ghé qua nhận thư tình của thủa học trò,
bởi sứ giả của bài thơ này đã mang màu hoa gọi tình yêu của ai đó.....tại sao bạn lại không ra gặp tình đầu mình chứ.
ĐIỆP RỤNG ĐẦU MÙA ...
Hoa điệp vàng rụng rơi trên nền đất
Vội tránh mưa chiều qua chẳng ai hay
Con ve vẫn còn chìm giấc ngủ say
Chuẩn bị một mùa rạc gầy gọi hạ ...
Hoa điệp ơi nở chi cho sớm quá
Bung nở rồi - mưa tàn tạ rụng rơi
Nhớ thương ai từ mùa trước - có lẽ rồi
Nên nở sớm làm hồn chơi vơi lạ
Cúi xuống nhặt cánh hoa mong manh quá
Bỗng xốn xang một thủa tình đầu
Hồi đó còn chưa biết thích điệp đâu
Chỉ rực cháy yêu - một màu Phượng vĩ
Người xa rồi ... ta mất người tri kỉ
Chợt nhớ, chợt buồn, chợt tiếc ... chợt quên
Màu hoa mà thủa trước chẳng biết tên
Giờ biết rồi lại vàng thêm kí ức
Quá khứ mơ lại hồ như rất thực
Đuổi suốt rồi thỉnh thoảng lại tìm ta
Cuối con đường ngoảnh lại thấy điệp hoa
Mưa đi để nhạt nhoà - thôi nhung nhớ ...
Tác giả: Đỗ Phúc
_________________________
Biên tập viên: Thái Nam
http://hoithohoabuom.net/
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)







0 comments:
Đăng nhận xét