RSS
Container Icon

Tóc rối


Thưa các thành viên Hội Thơ Hoa Bướm và các thi hữu gần xa, chắc chúng ta đều biết và đang mong chờ đến ngày quốc tế phụ nữ 8-3, hay còn được gọi một cách hình tượng là ''ngày của một nửa thế giới'', nhưng những người đàn ông đích thực cũng mong chờ nó như là ngày của chính mình để được bầy tỏ tình cảm yêu thương và lòng biết ơn đối với những người phụ nữ của đời mình...
Và bài thơ đầu tiên về chủ đề này xin được dành cho người phụ nữ đầu tiên của mỗi chúng ta - người MẸ. Ban biên tập xin giới thiệu một bài thơ lục bát với hình ảnh người mẹ rất Việt Nam của tác giả Văn Quang.



TÓC RỐI

Nhớ sao một mái nhà tranh
Có chùm tóc rối mẹ dành cho tôi.

Nhớ từ cái thưở mồ côi
mất cha...tóc mẹ rối bời gió mưa!
Mỗi lần gội tóc dần thưa
Mẹ nhìn lược chải ngẩn ngơ mắt buồn !

Cái ngày tôi vẫn chưa khôn
Cứ mong tóc rối -kẹo ngon đổi nhiều
Biết đâu tóc Mẹ-hoa bèo
Héo đêm sương lạnh, rụng chiều nắng oi
Nhìn con mút kẹo mẹ cười
Dường như tóc mẹ bạc rồi lại xanh !

Đâu rồi một mái nhà tranh
Có chùm tóc rối Mẹ dành cho con !

Tác giả: Quang Phamvan

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 comments:

Đăng nhận xét