RSS
Container Icon

Mùa đông rồi cũng vỗ cánh bay đi


Bài thơ hay có lẽ bởi có một mùa đông lạ. Mùa đông biết vỗ cánh bay đi, và cũng hóa làm người thiếu nữ. Song đông cũng biết đứng lại chờ người trở về...Nhưng có một câu thơ làm ta rất ấn tượng "trong em bây giờ phố vẫn ngát xanh"....Có cảm giác là một cái gì đó rất thoải mái và nhẹ nhàng....như khi ta vừa từ một ''cánh đồng gió'' bước ra...''

Trên đây là vài dòng cảm nhận của một cô gái tuổi đôi mươi về bài thơ mà ban BT Hội Thơ Hoa bướm muốn giới thiệu cùng thi hữu ngay sau đây...Và tin rằng nhiều người đã biết, đã yêu thích và ấn tượng với những vần thơ ăm ắp yêu thương và hoài niệm, đằm thắm nữ tính nhưng cũng đầy trải nghiệm của Cánh Đồng Gió - Ngưng Thu.



MÙA ĐÔNG RỒI CŨNG VỖ CÁNH BAY ĐI

Cầm dấu ái trên tay, em vôi vàng xuống phố
Váy hoa bay căng gió... túi mọng đầy
Nàng đông khoác áo trắng lưng chiều... ùa qua ngõ nhỏ
Em cũng muốn gieo hạt nhân tình ngang lối đó mà anh

Trong em bây giờ phố vẫn ngắt xanh
Tiếng vọng phố tan tầm lại vỡ òa không gian hoàng hôn đỏ
Từng sợi nắng xuyên màu thủy tinh chiều không dưng méo mó
Hay là rét đông về làm mắt phố co ro

Áp tay lên ngực mình em sưởi cho làn dấu ái khỏi hư hao
Góc phố quen
quán chiều
chổ ngồi xưa chỉ mình em... và khoảng ghế kia vẫn trống
Giọt café rơi đều chạm đáy cốc im lìm... mà nghe song sóng
Gió cứ đẩy mơ màng mấy sợi tóc ngà say

Trở gót quay về
em vẫn cầm dấu ái trong tay
Qua ngõ nhỏ
hình như... đông vẫn còn đang đứng
Thu ngưng đã lâu rồi, sao phố cứ ngây người ngơ ngẩn
Chắc phố cũng như mình
Đợi một ngày
... đông cũng buồn mà vỗ cánh bay đi.

30.11.2012
Tác giả: Cánh đồng gió (Ngưng Thu)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 comments:

Đăng nhận xét