Bài
thơ được đánh dấu ở mỗi đoạn đoạn bằng những câu ''khi anh đến'' và ''khi anh
đi'', nhưng chúng ta đọc đến vài lần mà vẫn chưa thể nhận ra đâu là ranh giới
giữa các đoạn và cả ranh giới giữa các mùa...Chỉ thấy đâu đó những cung bậc của
một tình yêu không biết...còn hay đã mất được lồng ghép, hòa quện với cảnh sắc
thiên nhiên theo một cách mà không hiểu là sự thả lỏng cảm xúc tự nhiên hay do
bút pháp khéo léo của nhà thơ nữa...Còn bản thân người biên tập viết xong lời
dẫn này rồi mà vẫn không chắc là nó có giúp gì cho bạn đọc trước khi thưởng
thức không nữa :)...Thôi thì ta cùng nhau khám phá tâm trạng ''giao mùa'' của
tác giả Neo Bụng To...
THU...
Khi anh đến…
Mùa
thu chưa về…
Ai
lãng quên mùa thu không trở lại?
Ngơ
ngác nắng chiều màu hoa dại
Đượm
sắc vàng cuối hạ đợi chờ thu
Nếu
một ngày trái tim hận thù…
Em
hãy để tâm hồn băng giá
Và
từng đêm gió cuốn bờ bến lạ
Mái
tóc buồn hờn dỗi sương khuya
Khi anh đến…
Mùa
thu chưa về…
Ai
vội vã bước đi phai màu nắng
Ai
ngoảnh mặt tránh giọt mưa cuối hạ…
Đợi
ngâu về mài sỏi đá chờ thu
Lá
khóc cho cây…
Mưa
buồn thay nắng…
Hoàng
hôn tím thời gian trôi bến cũ
Bông
lau trắng xác xơ chiều vắng lặng
Cánh
buồm xa lãng đãng trôi theo nước…
Không
thể quên mắt em nói gì,
Mắt
em nói gì khi mùa thu gần tới
Tình
yêu!
Ngắm
sao trời mới biết mình có lỗi
Chỉ có những câu thơ vô tội…
Như
máu hồng…
Âm
thầm chảy trong tiếng gọi mùa thu…
Khi
anh đi…
Mùa
thu đã về…
Em
lặng lẽ nhìn anh như muốn nói,
Nhưng
anh hiểu vì mùa thu đã nói,
Khi
chiếc lá đầu tiên…
rớt khỏi cành
Tác
giả: Neo bụng to







0 comments:
Đăng nhận xét