“Gió mùa thu…mẹ ru mà con… ngủ...
Năm canh chày…thức đủ vừa năm…”
Có lẽ tuổi thơ của bất kỳ ai trong
chúng ta đều đã được ru những câu hát như thế này. Nhưng ngờ đâu vẫn có những
tuổi thơ chưa từng được nghe những lời ru vô cùng quen thuộc đó cho cho giấc
ngủ của riêng mình. Bởi vì ''Em quen rồi…đời không mẹ thiếu cha / Đã định sẵn
từ ngày em biết khóc…''...Chúng ta hãy cùng chia sẻ và cảm thương tới những em
bé có hoàn cảnh thiệt thòi như thế qua bài thơ của Hikaru...
EM TÔI
Là em đó lạnh run từng cơn gió,
Thân
co ro trong chiếu đất màn trời
Mấy
hạt cơm ru giấc ngủ em tôi,
Mà
bụng dạ cứ réo gào đói khát…
Là em đó tuổi thơ dầm phiêu bạt,
Nắng
rồi mưa, đêm tới sáng…cứ qua
Bước
em tôi về đâu…?Kiếp không nhà,
Lê
chân đất nơi đầu đường xó chợ…
Ghế công viên, mái hiên nhà tạm bợ,
Rồi
cũng qua, chỉ là…ngủ thôi mà…
Em
quen rồi…đời không mẹ thiếu cha,
Đã
định sẵn từ ngày em biết khóc…
Là em đó ngữa tay xin mưa móc
Mấy
đồng xu…nuôi hơi thở hao gầy
Đời
quay cuồng đẩy em lăn long lóc,
Bám
vào đâu quờ quạnh rã đôi tay...
Mơ nhiều lắm, nhưng làm sao em thấy?
Bát
cơm thơm nghi ngút khói gia đình
Có
mẹ cha ôm ấp xiết bao tình,
Có
trường lớp,bạn bè vui sánh bước…
Là em đó chưa lần nào nghe được,
Dù
đơn sơ tha thiết một lời ru:
“Gió
mùa thu…mẹ ru mà con…ngủ,
Năm
canh chày…thức đủ vừa năm…”
Chỉ lặng im khoảng tối chổ em nằm,
Và
dờ dật bóng ma đời em đó.
Vứt
tất cả ước mơ vào một xó,
Còn
mình em giữa biển khổ bao la…
Tác giả: Hikaru







0 comments:
Đăng nhận xét