Sau khi làm độc giả...nhức đầu với một số bài Thơ có nhiều màu sắc ''triết lý - trải đời - rượu chè'' của Ngô Yên Thái, Lão Phàm Phu, Đồ Khươn... Lần này ban BT xin được mời độc giả thưởng thức một ''món ăn dễ nuốt'' hơn nhiều :). Nhẹ nhàng, man mác và đầy nữ tính, yêu tha thiết và sẵn sàng đợi chờ, dâng hiến - đó là giọng thơ quen thuộc của ''Đặng cô nương'' với bài thơ...
VÌ ANH
Vì anh là mặt trời
Em phải là đại dương
Anh nhuộm đỏ yêu thương
Cho thủy triều dâng lệ
Vì anh là gió thổi
Em muốn là mây bay
Dẫu gió nào đâu hay...
Mây vẫn bay theo gió
Vì anh là anh đó
Em chỉ là em thôi!
Dẫu tình chẳng lên ngôi
Vẫn yêu, em mãi đợi...
(Em nói với vần thơ
Rằng sẽ thôi mong nhớ...
Mà Biển sao cứ...mặn
Mây cớ hoài vẫn...bay..?)
Tác giả: Dang NguyetMinh







0 comments:
Đăng nhận xét