Một cây viết trẻ nữa xin được giới thiệu cùng bạn đọc, đó là Manh Hy Đỗ, một chàng học viên sỹ quan Q.Đ.N.D... Anh tâm sự rằng cái hồn Thi sĩ của anh đặc biệt hay ''ngọ nguậy'' trong những...giờ học trên giảng đường :), nhất là trong thời khắc Giao Mùa của miền Bắc. Và bài chính thơ sau đây đã được ra đời trong ''hoàn cảnh'' đó. Mời bạn đọc thưởng thức để thấy ngoài những lúc vất vả sớm tối học tập và rèn luyện thì tâm hồn, tình cảm của các ''chiến sỹ ta'' cũng thật là bay bổng, lãng mạn và dịu dàng lắm...Đặc biệt trong hoàn cảnh xa nhà, xa cách bòng hình người thương...
LẠI MỘT CHIỀU THU
Em thấy không mùa thu nữa lại về
Làm cỏ hoang cứ ngô nghê đến lạ
Câu tự tình bỏ quên trên vòm lá
Chợt buông lơi trên sân vắng xạc xào
Gió có về nơi phố vắng hư hao
Để chỉ lối cho chân ai lạc bước
Kiếm tìm chi...? một bóng hình tha thướt?
Cánh hoa phai chẳng biết có cài đầu
Heo may à....heo may sẽ về đâu?
Khi muôn nẻo đều thấy mi hiện hữu
Hương tóc bay rối bời ai nỡ níu
Để ngày xưa ta đã trót ... thương thầm !
Thu quay về...lại bất chợt ... trầm ngâm
Ô cửa vắng có gì giăng man mác
Bụi thời gian phủ nỗi lòng ngơ ngác
Hai con đường...hai lối...chẳng giao nhau....
Tác giả: Manh Hy Đỗ







1 comments:
Hai con đường, 2 lối chẳng giao nhau. Chắc chỗ này mới xây cầu vượt quá!!!
Đăng nhận xét