''Cô bé'' Ngoc Phi Huynh quê Đất
Quảng...Khi đã thành một cô sinh viên xa nhà, vào cái tuổi 20 ''vẫn còn bé
lắm'', cô đã viết những dòng hoài niệm về thời gian, về ký ức tuổi thơ nơi quê
hương với đậm đặc bóng hình người cha yêu dấu. Ba của cô dường như có mặt trong
mọi ''hoạt thời gian'' mà cô ngồi xâu chuỗi hoài không hết những
vui-buồn-thương-nhớ... Kỷ niệm của Ngoc Phi Huynh đẹp quá...
HOÀI NIỆM THỜI GIAN
Ngồi một mình xâu lại chuỗi thời gian
Hai
mươi năm qua đi, con vẫn còn bé lắm,
Như
ngày xưa trong mắt ba thăm thẳm
Chạy
lon ton trên bãi cỏ thanh bình
Ngồi một mình xâu tia sáng lung linh
Gặt
lúa đêm trên cánh đồng nứt nẻ,
Có
cô bé lên năm…
Theo
chân ba…
Cười
vui vẻ…
Hạn
mất mùa ba giấu lệ vào trong
Ngồi một mình xâu ngày tháng long đong
Gánh
rạ trên vai
lưng
còng, ba hát…
Đôi
chân trần trên mặt đường bỏng rát
Có
cô bé lên năm ríu rít nói cười…
Ngồi một mình xâu lại những niềm vui
Cô
bé lên năm lớn dần thành thiếu nữ
Cô
bé lên năm thành sinh viên xa xứ
Ba
đêm ngày lặn lội…
Cùng
bờ ruộng… không tên…
Có chút gì như nỗi nhớ buồn tênh
Con
ngồi xâu hoài, cũng nhiều thứ khác,
Đếm
công ơn ba, con ngồi xâu
Xâu…
Xâu mãi…
Xâu mãi…
Xâu
cả cuộc đời sao chẳng hết ba ơi…!!!
Tác giả: Ngoc Phi Huynh







0 comments:
Đăng nhận xét