Không buồn, không giận, không nhớ,
không thương...nhưng rồi lại có sầu, có tủi, có đơn côi, và còn có cả tiếng nấc
trong đêm dài nữa... Bài thơ là một cuộc ''va chạm'' mạnh giữa các con chữ đối
nghĩa cùng với thủ pháp ngắt dòng dứt khoát để lột tả sự phức tạp giằng co của
tình cảm, sự đấu tranh giữa còn và mất, giữa có và không của tình yêu hay nói
rộng hơn là của cả một đời người. Để rồi kết thúc ''cuộc chiến'' đó là ''Có một
mình ta trên lối xa''. CÓ đấy! Nhưng vẫn là...KHÔNG... Mặc dù gần đây cây bút
nữ Phuong An Thiem
đã có nhiều tiến bộ với những bài thơ được khen ngợi, nhưng chúng tôi vẫn ấn
tượng với cuộc đấu tranh ''sắc sắc - không không'' này của cô. Xin trân trọng
giới thiệu cùng các bạn một trong những tác phẩm ra mắt đầu tiên của cô...
CÓ KHÔNG - KHÔNG CÓ
Không buồn
Không
giận
Bởi
hư không
Không
nhớ
Không
thương
Vướng
cả lòng
Đã
biết ân tình không lối thoát
Còn
gì đâu nữa để trông mong...
Không là tri kỷ của riêng ta
Không
biết về đâu đỡ nhớ nhà
Không
còn là những dư âm cũ
Không
khóc héo mòn một kiếp hoa...
Có sầu
Có
tủi
Có
đơn côi
Có
lá thu rơi ngập lối rồi
Có
những đêm dài
…
trong tiếng nấc
Có lòng nhung nhớ , biết sao nguôi
Có
những niềm riêng không nói ra
Có
tình yêu đó chẳng phai nhòa
Có
tìm người cũ rồi đau đớn
Có
một mình ta trên lối xa...
Tác giả: Phuong An Thiem







0 comments:
Đăng nhận xét